Người Cất Giữ Bóng Hình Hội An Qua Bao Năm Tháng

Hai năm trước tôi có dịp tới thăm Hội An, thị trấn này hình thành là 1 khu thị trấn cổ xưa, được gìn giữ hồ hết trọn vẹn, tái hiện lại hình ảnh 1 cảng thị, sầm uất từng có ở thế kỷ XVII – XVIII.

Du lịch Hội An

Tôi bất chợt chạm chán 1 bà cụ bán thuốc lá, bà ngồi trầm tư, dáng người bé xíu, đôi mắt vẫn ngời lên nét tinh nhanh. Tôi tậu 2 gói thuốc và ngồi xuống trò chuyện với bà vài câu. Tôi hỏi đủ thứ chuyện, bà thì trả lời tôi bằng chất giọng Quảng Nam chính gốc nên đôi lúc tôi cũng nghe ko được. 1 hồi thấy bà cũng mệt nên tôi lạng lẽ, bỗng bà nói “Hội An thì người nào cũng biết, người nào cũng đi, nhưng hiểu được mẫu hồn của Hội An thì được mấy người”. Tôi chìm dần trong làn khói thuốc và trầm tư với câu kể chậm rãi, từ tốn của bà. Tôi đã thực thụ hiểu được Hội An chưa? Liệu tôi còn bỏ sót điều gì chăng?

Thoắt chiếc đã hai năm trôi qua, cuối tháng 7 vừa qua tôi lại có chuyến công tác tại Tam Kỳ, lúc hoàn thành dứt công việc thì tôi còn hẳn cả 1 ngày dài trước khi bay về lại thành phố.HCM. Thế là tôi quyết định đặt xe đi Hội An vào sáng ngày đêm sau. đến bây chừ tôi vẫn cảm ơn quyết định ngày hôm ngừng thi côngĐây. 1 quyết định mở ra trước mắt tôi 1 Hội An rất khác. Tôi sững sờ trước sự an toàn, yên tĩnh và hoài cổ đến lạ lùng bởi trước đây tôi chỉ tới thị trấn cổ lúc chiều muộn, lúc những gian hàng đã mở màn lên đèn, từng mẫu bạn xum xê đông đúc khắp những đoạn đường, ngõ hẻm.

Du lịch Hội An

Tôi chọn 1 quán cà phê để ngắm nhìn Hội An trầm tư vào buổi sáng sủa sớm, để thấy được 1 phố cổ thanh bình, và những mái nhà xưa đã nhuốm màu thời kì.

Tôi bách bộ dọc đường, nhìn các căn nhà cổ đóng cửa yên lìm như vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ.

Tôi gạnh vào một gánh lòng đường ven trục đường để gọi 1 đĩa bánh bèo, vừa ăn vừa ngắm nhìn cuộc sống sinh hoạt của người dân, lắng nghe mọi người nói nhau nghe những câu chuyện thường ngày.

Hội An là thế, cuộc sống của người dân cứ chầm lờ đờ trôi, ko nhanh nhảu, không ầm ĩ mà lặng lẽ mang nét đặc trưng rất riêng của con phường cổ bên loại sông Hoài.

Ngồi trên chuyến xe đi ra bãi biển Cửa Đại, bất giác tôi mỉm cười. Sau hai năm trời tôi mới tận hưởng được cảm giác yên bình, an nhiên lúc đến Hội An, vì tôi đã thấy được linh hồn của Hội An.

Xin cảm ơn bà, người đựng giữ nét đẹp hồi ức của Hội An.